Nghe bài "Làm Biếng" và nhận ra mình đã quá mệt

5 thg 6, 2026 · sach-noi

Nghe bài "Làm Biếng" và nhận ra mình đã quá mệt
Ảnh: Ron Lach / Pexels

Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đồ cho con đi học ngày mai và trả lời nốt vài tin nhắn công việc còn sót lại, tôi đeo tai nghe lên và mở bài "Làm Biếng" trong cuốn sách Gieo Trồng Hạnh Phúc.

Thú thật, khi nghe tên bài, tôi đã thấy hơi buồn cười.

Một người phụ nữ đi làm cả ngày, về nhà tiếp tục làm "ca thứ hai" với cơm nước, con cái và đủ thứ việc không tên thì làm gì có cơ hội để làm biếng?

Nhưng càng nghe, tôi càng thấy bài pháp thoại này không dành cho những người lười biếng.

Nó dành cho những người đã quá lâu không được nghỉ ngơi.

Tôi chợt nhận ra rằng đã rất lâu rồi mình không thật sự thư giãn.

Những lúc ngồi xuống, tôi tranh thủ xem điện thoại.

Cuối tuần lại tranh thủ dọn nhà, mua sắm, đưa con đi học thêm.

Buổi tối nằm xuống thì nghĩ đến công việc ngày mai.

Ngay cả khi đang chơi với con, đầu óc tôi vẫn đang tính toán những việc chưa hoàn thành.

Lúc nào cũng bận.

Lúc nào cũng vội.

Và tôi từng nghĩ đó là cuộc sống bình thường của một người phụ nữ trưởng thành.

Nhưng khi nghe đến đoạn nói về thói quen luôn muốn làm một điều gì đó, luôn muốn lấp đầy mọi khoảng trống trong cuộc sống, tôi bỗng thấy mình trong đó.

Có lẽ tôi cũng đang mắc kẹt trong sự bận rộn.

Không chỉ vì trách nhiệm.

Mà còn vì tôi không quen dừng lại.

Nếu dừng lại, tôi sẽ cảm nhận được sự mệt mỏi mà mình đã cố gắng bỏ qua từ lâu.

Nếu dừng lại, tôi sẽ thấy những nỗi lo về con cái, gia đình và tương lai.

Vì vậy tôi cứ tiếp tục chạy.

Giống như một chiếc xe không bao giờ tắt máy.

Điều khiến tôi xúc động nhất là khi nghe về "Ngày Làm Biếng".

Không phải là một ngày ngủ nướng.

Không phải là một ngày trốn tránh công việc.

Mà là một ngày không cần phải đạt được điều gì.

Không cần chứng minh mình là một người mẹ tốt.

Không cần chứng minh mình là một nhân viên giỏi.

Không cần cố gắng hoàn thành thêm một danh sách việc cần làm.

Chỉ đơn giản là được sống chậm lại.

Được uống một tách trà trong sự thảnh thơi.

Được đi bộ mà không có mục đích.

Được ngắm bầu trời.

Được thở.

Được cảm nhận mình vẫn đang sống.

Nghe đến đó, mắt tôi bỗng cay cay.

Bởi những điều tưởng như rất bình thường ấy đã trở thành điều xa xỉ trong cuộc sống của mình từ lúc nào không biết.

Tôi nghĩ rất nhiều phụ nữ cũng giống tôi.

Chúng tôi thường cảm thấy có lỗi khi nghỉ ngơi.

Luôn nghĩ rằng mình nên làm thêm một việc nữa.

Nhà nên sạch hơn.

Con nên được chăm sóc tốt hơn.

Công việc nên hoàn hảo hơn.

Nhưng bài pháp thoại này nhắc tôi nhớ rằng một người phụ nữ kiệt sức sẽ rất khó trao cho gia đình sự bình an.

Một người mẹ không còn năng lượng sẽ rất khó trao cho con niềm vui.

Có lẽ chăm sóc bản thân không phải là ích kỷ.

Có lẽ đó cũng là một cách chăm sóc những người mình thương.

Sau khi nghe xong bài "Làm Biếng", tôi không nghĩ rằng ngày mai mình sẽ có ngay một ngày hoàn toàn thảnh thơi.

Cuộc sống vẫn còn đó với rất nhiều trách nhiệm.

Nhưng có lẽ tối nay, sau khi con ngủ, tôi sẽ dành cho mình mười phút.

Không làm gì cả.

Không lướt điện thoại.

Không suy nghĩ về công việc.

Chỉ ngồi yên và thở.

Để nhớ rằng, ngoài vai trò người mẹ, người vợ hay nhân viên, tôi cũng là một con người cần được nghỉ ngơi và yêu thương.

Nghe chương Làm Biếng ở 18:40 này